Thứ hai, ngày 19/05/2014 06:28:11 GMT+7

Nhạc sỹ Vinh Sử với ca khúc: "Sầu tím thiệp hồng" !

Trên giường bệnh lạnh lẽo, tác giả của "Nhẫn cỏ cho em"; "Mưa bụi"; "Sầu tím thiệp hồng"; "Nối lại tình xưa"... nằm nghe cơn đau đay nghiến. Cái chết lóe lên giữa mớ ống dẫn lằng nhằng xuyên nhức da thịt. Nhưng khi tấm khăn mát lạnh từ bàn tay người vợ cũ nhẹ nhàng áp vào da mình, nước mắt ông chực trào.

 Tình xưa, nghĩa cũ neo bà về bên ông lúc cuối chiều. Ông phải sống !

"Tình ta như cánh diều bay, bay cao đứt chỉ..."

Đầu tháng 4, nhạc sỹ Vinh Sử phải vào Bệnh viện Nhân dân Gia Định phẫu thuật bởi vết mổ cũ bị di căn. Cách đây 3 năm, ông bỗng thấy đau bụng, đại tiện khó khăn. Đi khám, ông mới biết mình bị ung thư trực tràng ác tính. Sau khi vét hết số tiền dành dụm để cắt bỏ khối ung thư, tháng 8 năm ngoái, ông bị di căn phải phẫu thuật lại. Bây giờ, ông lại tiếp tục đợt mổ thứ ba mà không biết lấy tiền đâu chi trả.

Có ai ngờ rằng, người đàn ông hốc hác, nằm thở thoi thóp ấy lại là "Ông vua nhạc sến" một thời, sẵn sàng chi gần 20 cây vàng cho một đêm ăn chơi trác táng. "Nhất dạ đế vương", một đêm làm vua, tiền đem ra đốt cùng gái đẹp, rượu ngon, cao lương mỹ vị. Thời hoàng kim, một bản nhạc bán cho các công ty làm đĩa, đài phát thanh... đủ để cậu treo nghèo tậu hẳn hai chiếc xe hơi đời mới. Những bài hát của ông có ca từ giản dị, dễ hiểu, nhạc điệu Bolero buồn hiu buồn hắt đi vào lòng người. Vậy nên nhạc phẩm của ông luôn được công chúng bình dân ưa chuộng, dần dà cũng khiến tầng lớp trí thức ngân nga trên môi dù nó vẫn bị cho là sến sẩm.

Thời ấy, khắp hang cùng ngõ hẻm của miền Nam đi đâu cũng nghe những câu hát não ruột: "Em ơi, anh đâu có ngờ tình ta như cánh diều bay, bay cao đứt chỉ, cho diều nó bay...". Đâu ngờ rằng, câu hát ấy vận vào đường tình duyên của ông như một định mệnh nghiệt ngã.

Nổi tiếng, nhiều tiền lại tài hoa, nhạc tình của ông được công chúng mê mẩn đến đâu thì ông lại được các kiều nữ săn đuổi đến đó. Ông từng khoe:"Cái mã tôi thô kệch, xấu xí nhưng đã yêu là tôi yêu toàn giai nhân". Giai nhân đầu đời của ông mới 17 tuổi, học chung lớp. Rung động đầu tiên và cũng là nhạc cảm đầu tiên làm nên một "Ông vua nhạc sến" sau này. Yêu mà không dám ngỏ. Để hôm hẹn nàng ra công viên, trái tim ông đập liên hồi tưởng như bị chẹn ngang cổ họng.

Cả buổi ngồi bên người đẹp, ông không nói được tiếng nào. Nàng cũng thẹn, lặng im. Đến khi nàng thẽ thọt đòi về thì ông mới cuống cuồng, vội vàng ngắt lá cỏ ven đường, đan thành chiếc nhẫn rồi ngượng ngùng bảo nàng đưa tay lên. Nàng nhận món quà với ánh mắt bẽn lẽn.

Ngày đó, ông khù khờ quá nên không biết ánh mắt của nàng đã nói hộ lời yêu. Năm tháng đưa trôi. Nàng và ông phiêu dạt. Đọng lại chỉ còn câu hát ghi nhớ mối tình thơ ngây: "Anh nghèo nên chẳng nhẫn kim cương/ Tặng em theo sính lễ huy hoàng/ Thì đây anh đan nhẫn cỏ/ Tặng em coi như bỏ ngõ/ Lòng anh chắc em đã biết...".

Mối tình khúc của nhạc sĩ Vinh Sử gần như dành cho một người tình. Mà đời ông, có hàng trăm tình khúc. Nhưng yêu ai, ông cũng bị người ta phản bội, hoặc rũ bỏ. Chỉ vì chở một cô ca sĩ mà ông bị người tình hiểu lầm. Nàng không thèm nhìn mặt, dù ông có hàng ngày đến tìm gặp và van nài. Nàng dứt tình ông, lạnh lùng tìm vui bên người mới. Đêm lạnh giữa lòng Sài Gòn ông lang thang như kẻ điên. Ca từ bật ra, cào vào trái tim: "Bước lang thang qua từng vỉa hè/ Biết đêm nay đi về nơi đâu/ Người yêu ơi! Em đã sang ngang/ Tình yêu ơi! Xin vấn khăn tang". Bản "Đêm lang thang" ra đời cho mối tình vô vọng.

Không chỉ bị người tình bỏ mà ông còn bị vợ bỏ. Ba người vợ đầu không chịu nổi tính ngông nghênh, phóng túng, "hở tí là nhậu", "hở tí là yêu" không biết trời đất gì của ông. Đang nhậu, bạn gọi điện ới ời kêu đi Lâm Đồng không. Vậy là ông nhảy lên xe đò liền. Chẳng cần báo cáo với ai. Vợ con ở nhà lo sốt vó, ông cũng kệ. Riết rồi chịu khônng nổi nên mấy bà ôm con bỏ đi. Đến cô vợ thứ tư thua mình hơn 20 tuổi, người mà ông cưng chiều tặng bài hát "Quên cây cầu dừa", ông quyết tu trí ở nhà làm ăn vì thời thế của nhạc sến đã hết, tiền tác quyền không đủ trang trải qua ngày.

Nhạc sĩ Vinh Sử yêu chiều nàng như chiều... con gái. Hồi tán tỉnh, để lấy lòng nàng, ông mua hẳn căn nhà hoành tráng ở quận 7. Rồi nàng xoay ra kinh doanh, ông dốc hết tiền ủng hộ. Lúc đó hai người vẫn chưa có hôn thú, chưa con cái. Kinh doanh đang ăn nên làm ra, vẫn chưa thấy nàng nói gì. Thời gian sau, nàng giục ông đi làm giấy đăng ký kết hôn. Nhận giấy xong, đùng một cái nàng đòi ly dị rồi biến mất dạng. Lúc đó ông mới biết nàng làm ăn vỡ nợ nên mới cố tình đi đăng ký để nợ đè lên vai ông.

Tình tan nát, cơ nghiệp lụn bại. Nhà bán trả nợ, ông đành gửi thân nơi căn nhà trọ xập xệ chưa đến 10 mét vuông ở quận 7. Để nuôi mình, ông làm thêm ở tiệm giày da. Nỗi đau đớn trong tình trường khiến những bản nhạc tình của ông về sau càng tha thiết, chất chứa đầy khổ ải của kẻ trót si, trót dại.

"Về đây bên nhau, ta nối lại tình xưa..."

Ngày ông lâm bệnh, căn nhà trọ lúc nào cũng cửa đóng im ỉm. Ông sợ mùi tanh tưởi phát lợm của căn nhà làm người ta nhăn mũi, nôn mửa. Hồi mới mổ, ông thấy hơi tưng tức bụng là chạy vào nhà vệ sinh. Nhưng toàn chạy không kịp. Ho một tiếng phân cũng tự dưng ào ra. Vậy nên để tiện lau dọn, ông lót giấy báo khắp nhà. Một nhạc sỹ già trong căn phòng lúc nào cũng khóa trái cửa, tưng tửng bật lên những khúc nhạc Bolero đứt đoạn, cô độc. Đói, ông lại pha mì, gặm cơm nguội. Rồi lại vạ vật với cái Toilet, với cây Guitar.

Bà Nguyễn Ngọc Lệ thấy vậy, không nỡ cầm lòng. Dẫu gì bà cũng từng là vợ ba, mang nặng duyên cầm sắt một thuở. Căn phòng nồng nặc mùi xú uế đón thêm người đàn bà sáng sáng, trưa trưa với cái cà mèn đựng cơm trên tay. "Một hôm, tui ghé qua đưa cơm như thường lệ thì thấy ổng nằm bất tỉnh trên sàn nhà. Tui sợ quá chở ổng đi cấp cứu mới hay ổng bị di căn. May mà nhờ anh em Nghệ sỹ giúp đỡ chứ tôi không biết chạy vạy tiền đâu ra".

Từ ngày mổ đợt hai, bà dọn về ở hẳn với ông. Để kiếm thêm thu nhập, bà giặt thuê quần áo. Hai vợ chồng rau cháo nuôi nhau, từ mỗi ngày 30 ngàn đồng tiền ăn bây giờ ém xuống còn 10 ngàn đồng. Bà Lệ ngậm ngùi:"Sau khi mổ đợt hai, ổng khỏe lên chút ít. Nhưng thời gian sau lại ăn không được, bụng cứ trướng lên, sụt hơn 10 ký. Lo quá nên tôi chở ổng tới bệnh viện". Chồng vào viện, bà toàn ăn cơm từ thiện để đỡ chi phí.

Cơn ác mộng cũ lại hành hạ ông khi cái miệng cháy khát thèm uống, thèm ăn. Nhưng bác sỹ không cho ông được uống bất cứ thứ gì kể cả một giọt nước. Nước, chất dinh dưỡng và cả những thứ đào thải ra ngoài như nước tiểu, phân... đều thông qua những đám dây nhợ, bịch bóng lằng nhằng. Nỗi cực hình ông chịu đựng còn là những giấc ngủ chẳng bao giờ chịu tới. Mắt ông cứ chong chong nhìn  lên trần nhà, tai nghe cơn đau đục khoét cơ thể mình theo từng thanh âm không dứt của cuộc sống xô bồ ngoài kia.

Len lén giấu giọt nước mắt, bà Lệ kể hôm nhập viện, bác sỹ kêu hoài không thấy ông đâu. Bà từ dưới sảnh lấy đồ đạc lên mới hớt hải đi tìm. Hóa ra ông đứng ở hành lang. Ông bào:"Tôi ra ngoài này nhình trời nhìn đất, rồi còn sáng tác nhạc chứ ở trong đó chật ních, ngột ngạt vậy thì sao có cảm hứng". Thấy chồng chực nhìn vợ, bà kéo tôi ra ngoài hành lang nghẹn ngào kể:"Mỗi lần mổ xong, ổng coi tui khóc hay cười. Tui mà khóc ông cho là mình bệnh nặng, hết thuốc chữa tới nơi rồi, nằng nặc đòi bác sỹ bỏ hết mấy cái ống dịch truyền đi. Còn tui mà cười thì ổng lại yên tâm chữa trị. Nên tui cứ cười, dù lòng dạ tui đau lắm cô à".

Nhìn người vợ se sẽ lau tay, lau bụng cho mình, nước mắt người nhạc sỹ 70 tuổi đầu tuôn ròng. Mấy đêm rồi bà trằng giấc. Giọng thều thào, đứt quãng nhưng tôi nghe rất rõ lời ông nói với bà:"Đời tôi nợ bà nhiều lắm !".

Hạnh Trang

 

BÌNH LUẬN

 

NSAN Hoang Ngoc Thach

(19/05/2014 07:20)

Tôi biết ông từ rất lâu rồi, thế nhưng lại chưa một lần trò chuyện mặc dù tôi rất ưa thích nhạc phẩm "Sầu tím thiệp hồng" của ông.
Đời Nghệ sỹ phóng túng quá, không vượt qua những cám dỗ của thời trai trẻ. Để bây giờ bệnh tật tàn phá trong căn nhà trọ tồi tàn.
Còn chút hạnh phúc nhỏ nhoi với bà Vợ ba !
Cầu cho những cơn đau nhè nhẹ hơn đến với ông !

Servena

(17/10/2016 12:19)

Hey, that post leaves me feeling foioslh. Kudos to you!

 

Sự lãng mạn trong Tình yêu của thời chiến.

Nhiếp ảnh gia Alfred Eisenstaedt đã ghi lại những hình ảnh chia tay đầy lãng mạn của các cô gái tiễn chồng, người yêu ra chiến trường tại ga Pennsylvania (New York, Mỹ) vào dịp Valentine năm 1943.

Tràng An được công nhận di sản thế giới !

Tại phiên họp UNESCO ở Doha, thủ đô Qatar vào lúc 11h57 (tức 15h57 phút giờ Việt Nam) ngày 23/6, Tràng An (Ninh Bình) đã được công nhận là di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới.

21 Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam được phong tước hiệu FIAP năm 2014.

Được sự phê chuẩn của Ban lãnh đạo Liên đoàn Nghệ thuật Nhiếp ảnh quốc tế (FIAP), ngày 03/06/2014 ông Freddy Van Gilbergen - Trưởng Ban Thi đua - Khen thưởng - Tước hiệu của FIAP đã ký quyết định phong tặng các tước hiệu FIAP cho các NSNA.

Nhiếp ảnh gia hy sinh mạng sống vì nghệ thuật.

Jacob Cockle, 28 tuổi là một nhiếp ảnh gia mạo hiểm và anh luôn cố gắng mang đến những bức ảnh về những trải nghiệm kinh hoàng cho người xem.

Tuyên bố của Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam về vấn đề biển Đông !

Trước việc Trung Quốc ngày càng có những hành động leo thang tại vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam, xâm phạm chủ quyền lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc.

Gallery | Contact